3.3.2019 sacramento

3/3/2019

tv’s co dau 8 tuoi gauri gauri’s mother jadit (this minute he takes after his mother sumitra mirroring the last person he encounters) sumitra gayna anandi hadron basan etc. seem to be illustrating something …kanaji might yet be an exception …: there seems to be sort of misunderstanding (viet tv quotes ecclesiastes “21Do not pay attention to every word that is spoken, …”) all around because everyone sort of have been going each their separate ways without first agreeing on a common target other than the target of their common god tha^`n linh that it will be all right for it’s all good it will be all good …

blind men and the elephant 4493262f1b from http://www.nature.com/ki/journal/v62/n5/images/4493262f1b.gif

Joni Mitchell – Both Sides, Now [Original Studio Version, 1969]

the best fruit (best knowledge) from the tree of knowledge might be that: we think we know but we don’t really know … song ‘you ain’t seen nothing yet’ … but of course yet we can will if we can’t know (or can’t believe): though we might not be able to know good (especially since good is associated with “have eyes/ears/mouth but as though could only see/hear/say good/goodness/godness/godliness/god” that is to say we usually “know” by contrast/differences/differentials “black is what’s not white or is the opposite of white” but when we have good we can only see/hear/say good and hence we cannot know good having nothing to contrast good with [in fact the bible genesis affirms that –evidence to the contrary–this world is a good world “… and god saw that it was good …” … this world of ours is “the best of all possible worlds”]) we yet can will good: that is to say we can pray/wish/will/plan that it will be all good … in particular, we don’t really know you (be you communist, catholic, buddhist, chinese, black, etc.; dahlia says something today that sounds like “racism”) but we assume (“assume” ~ “will”) that you are good that your intentions are good (song “any love is good love”) …: such will (will = love: such love/will that does not depend on rhymes or reasons or conditions/conditional or understanding) is the same as unconditional love … unconditional love loves things apriori before things encounter conditions requiring understandings and follow-through’s and unconditional love loves things (that have come to require understanding) in the form of conditional love and unconditional love continues to love things aposteriori long after past all understandings …

so then we will wish/will good: may “you’re ok/well; i’m ok/well” “muôn loài được bình thường sống lâu; everyone live well and long” …

connect-the-dots ~ “assembler”/”weaver” …

https://en.m.wikipedia.org/wiki/Ecclesiastes

Ecclesiastes is presented as biography of “Kohelet” (or “Qoheleth”, meaning “Assembler”, but traditionally translated by Christians as “Teacher” or “Preacher”[2]). Kohelet’s story is framed by voice of the narrator, who refers to Kohelet in the third person, praises his wisdom, but reminds the reader that wisdom has its limitations and is not man’s main concern. Kohelet reports what he planned, did, experienced and thought. His journey to knowledge is, in the end, incomplete. The reader is not only to hear Kohelet’s wisdom, but to observe his journey towards understanding and acceptance of life’s frustrations and uncertainties: the journey itself is important.[3]

Few of the many attempts to uncover an underlying structure to Ecclesiastes have met with widespread acceptance; among them, the following is one of the more influential:[4]

  • Title (1:1)
  • Initial poem (1:2–11)
  • I: Kohelet’s investigation of life (1:12–6:9)
  • II: Kohelet’s conclusions (6:10–11:6)
    • Introduction (6:10–12)
    • A: Man cannot discover what is good for him to do (7:1–8:17)
    • B: Man does not know what will come after him (9:1–11:6)
  • Concluding poem (11:7–12:8)
  • Epilogue (12:9–14)

Verse 1:1 is a superscription, the ancient equivalent of a title page: it introduces the book as “the words of Kohelet, son of David, king in Jerusalem.”[5]

Most, though not all, modern commentators regard the epilogue (12:9–14) as an addition by a later scribe. Some have identified certain other statements as further additions intended to make the book more religiously orthodox (e.g., the affirmations of God’s justice and the need for piety).[6]

Ace of Base – The Sign (Official Music Video)
I, I got a new life, you would hardly recognize me, I’m so glad
How can a person like me care for you?
I, why do I bother, when you’re not the one for me?
Oo-hoo-hoo-oo-oo
Is enough enough?
I saw the sign and it opened up my eyes, I saw the sign
Life is demanding without understanding
I saw the sign and it opened up my eyes, I saw the sign
No one’s gonna drag you up to get into the light where you belong
But where do you belong?
I, under the pale moon, for so many years I wondered who you are
How could a person like you bring me joy?
Under the pale moon, where I see a lot of stars
Oo-hoo-hoo-oo-oo
Is enough enough?
I saw the sign and it opened up my eyes, I saw the sign
Life is demanding without understanding
I saw the sign and it opened up my eyes, I saw the sign
No one’s gonna drag you up to get into the light where you belong
But where do you belong?
Oh, oh-oh-oh
I saw the sign and it opened up my mind
And I am happy now living without you
I’ve left you Oh, oh-oh-oh
I saw the sign and it opened up my eyes, I saw the sign
No one’s gonna drag you up to get into the light where you belong
I saw the sign
(I saw the sign, I saw the si-ee-i-ee-ign)
(I saw the sign, I saw the sign)
I saw the sign and it opened up my eyes, I saw the sign
Songwriters: – Buddha / – Joker / Jenny Berggren / Malin Berggren
The Sign lyrics © Warner/Chappell Music, Inc

Chương 42: Không hiểu biết thì không thể thương yêu

Vua hỏi Bụt về điều mà vua còn thắc mắc và chưa giải quyết được xong xuôi:

– Sa môn Gotama, có người nói rằng ngài chủ trương không nên thương yêu, bởi vì càng thương nhiều thì càng lo lắng nhiều, càng thương nhiều thì càng sầu khổ nhiều, càng thương nhiều thì càng thất vọng nhiều. Trẫm nghĩ rằng điều đó có thể đúng, nhưng lòng trẫm vẫn không yên. Trẫm nghĩ nếu không có thương yêu thì cuộc đời sẽ khô khan và vô vị lắm. Xin ngài giải giùm những nghi nan ấy cho trẫm.

Bụt nhìn vua:

– Đại vương, câu hỏi của ngài rất hay, và nhiều người sẽ được khai sáng nhờ câu hỏi này. Tiếng thương yêu có nhiều nghĩa, ta phải xét cho kỹ về bản chất của từng loại thương yêu. Cuộc đời cần đến sự thương yêu, nhưng không phải là thứ thương yêu dựa trên căn bản của dục vọng, của đam mê và vướng mắc, của phân biệt và kỳ thị. Đại vương, có một thứ tình thương mà cuộc đời rất cần đến, đó là lòng từ bi. Từ là maitri, còn bi là karuna.

Đại vương, tình thương mà người đời thường nói tới là tình thương giữa cha mẹ và con cái, giữa vợ và chồng, giữa những người cùng trong họ hàng, cùng thân tộc, cùng giai cấp hoặc cùng quốc gia. Vì tình thương ấy còn dựa vào ý niệm “tôi” và “của tôi” cho nên bản chất của nó còn là sự vướng mắc và phân biệt.

Người ta chỉ muốn thương cha của mình, thương mẹ của mình, thương chồng của mình, thương vợ của mình, thương con của mình, thương cháu của mình, thương họ hàng của mình, thương đất nước của mình, cho nên người ta còn vướng mắc và phân biệt. Vướng mắc cho nên lo lắng về những bất trắc có thể xảy đến dù chúng chưa xảy đến, vướng mắc cho nên phải gánh chịu sầu đau và thất vọng mỗi khi có những bất trắc xảy đến.

Phân biệt cho nên có thái độ nghi kỵ, hờ hững và ghét bỏ đối với những người mình không thương. Vướng mắc và phân biệt đều là những nguyên nhân của khổ đau, khổ đau cho mình và cho người.

Đại vương, thứ tình thương mà muôn loài đang khao khát là lòng từ bi. Từ là thứ tình thương có thể đem đến an vui cho kẻ khác, bi là thứ tình thương có thể làm vơi đi những khổ đau của kẻ khác. Từ và bi là thứ tình thương không có điều kiện, không bắt buộc và không đòi hỏi bất cứ một sự đền đáp nào. Trong từ bi, người được thương không phải chỉ là cha ta, mẹ ta, vợ ta, chồng ta, con ta, huyết thống ta, giai cấp ta… Kẻ được thương là tất cả mọi người và mọi loài.

Trong từ và bi không có sự phân biệt ta và không ta, của ta và của không của ta. Vì không phân biệt nên không có vướng mắc. Từ và Bi chỉ đem lại niềm vui và làm giảm đi nỗi khổ; Từ và Bi không gây lo lắng sầu khổ và thất vọng. Thiếu từ bi, cuộc đời sẽ khô khan, khổ đau và buồn chán như đại vương nói. Có từ bi, cuộc đời sẽ có an lạc, hạnh phúc và tươi vui. Đại vương, ngài là bậc nhân chủ cầm đầu của cả một nước, dân chúng vương quốc ngài sẽ được thấm nhuần ân đức ngài nếu ngài tu tập được tâm Từ và tâm Bi.

Vua cúi đầu suy nghĩ một lúc. Sau đó vua ngửng lên hỏi Bụt:

– Trẫm có một gia đình để coi sóc, có một vương quốc phải chăm lo. Nếu trẫm không thương yêu gia đình của trẫm và dân chúng trong vương quốc của trẫm thì làm sao trẫm có thể coi sóc và chăm lo cho họ được? Xin Bụt soi sáng điểm này cho trẫm.

– Cố nhiên là đại vương phải thương yêu gia đình hoàng gia và phải thương yêu dân chúng của vương quốc. Nhưng tình thương yêu của đại vương có thể vượt khỏi phạm vi gia đình và vương quốc. Đại vương thương yêu và chăm sóc cho các hoàng tử và công chúa. Điều đó không ngăn cản việc đại vương có thể thương yêu và chăm sóc cho tất cả những người trẻ khác trong vương quốc như là thương yêu và chăm sóc chính con trai và con gái của đại vương. Nếu đại vương làm được như vậy thì tình thương hạn hẹp trở thành tình thương rộng lớn, và đột nhiên tất cả những người trẻ tuổi trong vương quốc đều trở nên con trai và con gái của đại vương. Đó đích thực là tâm từ bi. Đây không phải là một điều quá lý tưởng. Đây là một điều con người có thể thực hiện được, nhất là khi con người ấy có trong tay những phương tiện như đại vương. Nếu đại vương phát được nguyện lớn thì đại vương chắc chắn có thể làm được điều này.

– Nhưng còn những người trẻ tuổi trong các vương quốc khác?

– Không có gì ngăn cản đại vương thương yêu những người trẻ tuổi trong các vương quốc khác như con trai và con gái của ngài, dù những người này không nằm trong vùng cai trị của đại vương. Không phải vì thương yêu dân chúng của quốc gia mình mà mình không thể thương yêu dân chúng của các quốc gia khác.

– Thương yêu như thế nào? Họ có nằm dưới quyền cai trị của mình đâu?

Bụt nhìn vua:

– Sự giàu mạnh và an ổn của một quốc gia không phải được tạo nên bởi sự nghèo hèn và loạn lạc của những quốc gia khác. Đại vương, nền hòa bình và thịnh vượng lâu dài của một quốc gia chỉ có thể được xây dựng trên sự hòa hiếu giữa các quốc gia và ý hướng về một nền thịnh vượng chung. Nếu đại vương thực sự muốn cho vương quốc Kosala có hòa bình và những người trai trẻ trong vương quốc không phải xông pha nơi lửa đạn thì đại vương cũng phải giữ gìn làm sao cho các vương quốc kế cận cũng có hòa bình và để những trai trẻ các xứ đó cũng khỏi phải xông pha trong vòng lửa đạn. Chính sách ngoại giao và kinh tế của đại vương phải thực sự đi theo con đường của tâm từ bi thì đại vương mới có thể làm được chuyện này. Như vậy trong khi đại vương thương yêu và chăm sóc cho quốc gia Kosala, đại vương cũng chăm sóc cho các vương quốc khác như Magadha, Sasi, Videha, Sakya và Koliya.

Đại vương, mới năm ngoái đây, sau khi về thăm gia đình và vương quốc Sakya, tôi và nhiều vị khất sĩ có tới du hóa ở Arannakutila, thuộc lãnh thổ của quý quốc, sát chân núi Hy Mã Lạp Sơn. Ở đó tôi đã suy nghiệm về một chính sách trị nước căn cứ trên nguyên tắc bất bạo động. Tôi thấy các vị quốc vương rất có thể cai trị nghiêm minh, đem lại an hòa và hạnh phúc của muôn dân mà không cần sử dụng đến những biện pháp bạo động như chinh phạt, xử tử, giam hãm, tù đày v.v… Tôi đã nói những điều này với phụ vương tôi, vua Suddhodana. Nhân tiện đây tôi cũng muốn xác định điều đó với đại vương. Làm nhà chính trị giỏi, đại vương có thể trị nước mà không cần đến những phương thức bạo động, nếu ngài biết un đúc và nuôi dưỡng Từ Bi.

Vua thốt lên:

– Thật là kỳ diệu! Thật là kỳ diệu! Chưa bao giờ trẫm được nghe những lời giáo huấn mới lạ và sâu sắc như thế! Ngài thật là một bậc tôn quý trên đời! Những điều Bụt dạy, trẫm xin lĩnh giáo để về chiêm nghiệm, bởi vì trẫm biết những lời dạy ấy có những chiều sâu cần phải khám phá. Bây giờ trẫm xin hỏi ngài một câu hỏi thật đơn giản. Thói thường, thì tình thương của người đời bao giờ cũng ẩn chứa ý niệm phân biệt, và ít nhiều cũng mang tính chất đam mê và vướng mắc. Theo Bụt thì thứ tình thương đó có thể gây nên lo lắng, sầu khổ, và thất vọng. Vậy nếu không thương như thế thì ta phải thương làm sao? Ví dụ như trẫm đây, trẫm phải thương con cái của trẫm như thế nào để tránh được những lo lắng, sầu khổ và thất vọng?

– Không ai cấm cản chúng ta thương yêu, nhưng ta phải biết quán sát để thấy được bản chất của tình thương chúng ta. Tình thương theo lẽ thì phải làm cho người được thương yêu có an lạc và hạnh phúc, nhưng nếu chỉ là đam mê, là ích kỷ, là ý chí chiếm hữu thì tình thương này không thực sự là tình thương, tình thương này không làm cho người được thương có an lạc và hạnh phúc. Trái lại nó làm cho kẻ kia cảm thấy tù túng, lệ thuộc, mất hết tự do, mất hết phẩm cách của một con người có tự do. Tình thương trong trường hợp này chỉ là một tù ngục. Nếu người được thương không có hạnh phúc, nếu người ấy không chấp nhận cái nhà tù của sự chiếm hữu thì tình thương kia sẽ dần dần biến thành sự ghét bỏ và hận thù.

156 Countries Sing Together for the Starbucks Love Project

may “you’re ok/well; i’m ok/well” “muôn loài được bình thường sống lâu; everyone live well and long” …

Leave a comment